Thứ Sáu , 19 Tháng Tư 2024
Home / THẦY ƠI / Kính Sợ Chúa

Kính Sợ Chúa

Sự kính sợ Chúa Chúa có liên quan gì đến thành công? Vâng, thưa có.

Kính sợ Thiên Chúa là vâng phục Ngài.

Kính sợ Chúa là ghét lợi bất chính (Xuất Ê-díp-tô ký 18:21), Không lợi dụng lẫn nhau (Lê-vi ký 25:17), Tuân theo các điều răn của Đức Chúa Trời (Phục truyền luật lệ ký 8:6), Bước đi trong sự vâng phục Ngài, yêu thương Ngài, hầu việc Ngài (Phục truyền luật lệ ký 10:12; Thi thiên 128:1), Phục vụ Ngài với tất cả lòng trung thành, vứt bỏ thần tượng (Giô-suê 24:14), Ca ngợi, tôn vinh và kính trọng Chúa (Thi thiên 22:23; 135: 20).

Những người kính sợ Chúa sẽ nhận được những lợi ích sau:

 Sự trường thọ: “Kính sợ CHÚA làm tăng thêm tuổi thọ,

Nhưng tuổi kẻ gian tà quả có giảm bớt đi.” (Châm ngôn 10:27).

Sự che chở của Chúa: “Người kính sợ CHÚA được thành lũy an toàn bảo vệ,

Con cái người ấy có một chỗ để an thân.” (Châm ngôn 14:26)

“Sự kính sợ Đức Giê-hô-va là nguồn sự sống, Giúp loài người tránh khỏi cạm bẫy của cái chết” (14:27)

Sống sót, hài lòng: “Lòng kính sợ CHÚA dẫn đến sự sống, Có nó ở cùng thì sẽ được thỏa mãn và không bị chiếu cố bởi tai ương.” (Châm ngôn 19:23).

Giàu có, tôn trọng, sự sống: “Phần thưởng cho sự khiêm nhường và kính sợ CHÚA

Là giàu có, tôn trọng, và mạng sống.” (Châm ngôn 22:4)

 Khen ngợi: “Duyên là giả dối, sắc là hư không,

Nhưng người nữ nào kính sợ CHÚA sẽ được khen ngợi.” (Châm ngôn 31:30).

Phước lành mà Đức Chúa Trời ban cho những người kính sợ Ngài thật dồi dào. Nô-ê, Áp-ra-ham, Giô-sép…  là những người kính sợ Chúa và cuộc sống của họ thật phước hạnh.

Mỗi người chúng ta cần hết lòng kính sợ Chúa. Vua Ô-xia trị vì năm mươi hai năm. Hễ ông tìm kiếm Chúa thì Đức Chúa Trời ban cho ông thành công (2 Sử ký 26:5). Nô-ê là người công chính, trọn vẹn giữa những người cùng thời với ông và ông bước đi trung thành với Đức Chúa Trời (Sáng-thế Ký 6:9). Nô-ê đã trực tiếp nhận được kế hoạch của Đức Chúa Trời và đóng một chiếc tàu để thoát khỏi sự phán xét sắp tới.

Vua Đa-vít được mệnh danh là ‘Người vừa lòng Chúa’. Ông thường xuyên giao tiếp, thờ phượng, tìm kiếm Chúa và bày tỏ lòng mình trước mặt Chúa. Đức Chúa Trời đã giúp ông thoát khỏi nhiều khó nhọc, cạm bẫy và tận hưởng bốn mươi năm trị vì. Một nhân vật khác đáng để chúng ta bắt chước là Giô-sép. Việc ông không rơi vào cám dỗ chứng tỏ ông kính sợ Chúa. Khi bị bà chủ quyến rũ, ông giải thích: “Trong nhà nầy, không gia nhân nào có quyền hơn tôi. Chủ cũng không giữ lại điều chi đối với tôi, ngoại trừ một mình bà, vì bà là vợ của chủ tôi. Làm sao tôi có thể làm điều đại ác dường ấy và phạm tội đối với Ðức Chúa Trời?” (Sáng. 39:9)   Phạm tội với chủ đã là ác rồi; phạm tội chống lại Thiên Chúa là tồi tệ hơn. Giô-sép không thể chống lại sự cám dỗ nếu không kính sợ Chúa. Nếu không kính sợ Đức Chúa Trời, ông sẽ bị mắc bẫy và có thể mất mạng. Làm sao Giô-sép có thể lên đến đỉnh núi từ đáy thung lũng nếu không được Đức Chúa Trời ban ơn? Và làm sao Thiên Chúa có thể ưu ái một người phớt lờ Ngài?

Nhưng trái lại, những ai không kính sợ Chúa: Phải gánh chịu những tai họa khủng khiếp, những căn bệnh hiểm nghèo dai dẳng (Phục truyền luật lệ ký 28:59; Ê-xê-chi-ên 5, 6), Thánh Linh của Chúa không thể ở cùng họ (1 Sa-mu-ên 16:14), hoặc không thể trao quyền cho họ để thành công. Thân xác và linh hồn của những người bỏ rơi Chúa không bao giờ được yên nghỉ. Họ không thể tìm được lối thoát. Chúa truyền lệnh cho vua Sau-lơ tấn công dân A-ma-léc và tiêu diệt tất cả những gì thuộc về họ (1 Sa-mu-ên 15:3). Vua Sau-lơ vâng theo một phần mệnh lệnh của Chúa. Ông và quân đội đã tha cho A-ga cùng những con cừu và gia súc tốt nhất, những con bê béo và những con cừu con—mọi thứ đều tốt đẹp. họ không muốn tiêu diệt hoàn toàn, nhưng họ tiêu diệt tất cả những gì bị khinh thường và yếu đuối” (câu 9). Vì sự bất tuân của Sau-lơ nên Thánh Linh của Chúa đã rời khỏi Sau-lơ.

Một ác thần từ Chúa hành hạ ông” (1 Sa-mu-ên 16:14). Trong lòng con người có một khoảng trống mà Thánh Linh của Đức Chúa Trời hoặc tà linh có thể lấp đầy.

Thánh Linh của Chúa đã bỏ rơi một người khác. Ông là Sam-sôn, người Na-xi-rê, người I-sơ-ra-ên, thánh hiến để phụng sự Thiên Chúa, đã thề kiêng rượu, để tóc dài và tránh tiếp xúc với xác chết. Chỉ cần Sam-sôn giữ lời thề của người Na-xi-rê thì Chúa ban cho anh sức mạnh siêu nhiên. Tuy nhiên, anh ta đã mất đi sức mạnh đó sau khi tiết lộ bí mật của mình, vì Chúa đã rời bỏ ông (Các Quan Xét 16:20).

Dân số ký 20 kể việc Môi-se chọc giận Chúa như thế nào. Dân Y-sơ-ra-ênlang thang trong đồng vắng suốt 40 năm và sắp vào Đất Hứa. Họ cãi nhau với Môi-se vì không có nước. Môi-se và A-rôn cầu vấn Chúa và nhận được sự chỉ dẫn của Ngài: “Hãy lấy cây gậy của ngươi, rồi ngươi và A-rôn anh ngươi hãy triệu tập hội chúng lại; ở trước mắt họ, các ngươi hãy truyền lịnh cho vầng đá, nó sẽ tuôn nước ra. Như thế ngươi sẽ làm cho vầng đá tuôn nước ra cho họ, và ngươi sẽ cung cấp nước cho hội chúng và đàn súc vật của họ uống” (Câu 8).

Môi-se là một người khiêm tốn nhưng ông đã mất kiên nhẫn. Thay vì bảo tảng đá phun nước ra cho dân uống, Môi-se dùng gậy đập vào tảng đá nên Đức Chúa Trời không cho ông vào Đất Hứa. Mặc dù Môi-se là “người được Đức Chúa Trời biết mặt đối mặt”, nhưng ông vẫn bị trừng phạt vì thiếu vâng lời. Chúa mong đợi chúng ta làm những gì Ngài bảo chúng ta làm. Sau khi Môi-se qua đời, dân Y-sơ-ra-ênvượt sông Giô-đanh. Trước khi chiếm Giê-ri-cô, Giô-suê đã ra lệnh cho quân đội: “Thành và những gì trong thành sẽ bị tận diệt để dâng lên Chúa. Chỉ kỹ nữ Ra-háp và mọi người ở với bà trong nhà bà sẽ được sống, bởi vì bà đã giấu các sứ giả chúng ta sai đi. Còn anh em, hãy giữ mình khỏi những vật đã định phải bị tiêu diệt. Anh em chớ tham muốn mà lấy bất cứ vật gì đã định phải bị tiêu diệt ấy, kẻo anh em sẽ làm cho doanh trại của Y-sơ-ra-êntrở thành đối tượng phải bị tiêu diệt, và như vậy anh em sẽ gây họa cho doanh trại (Giô-suê 6:17-18).

Những gì họ phải làm là hét lên và bức tường sụp đổ. Tuy nhiên, có điều gì đó không ổn đã xảy ra. Người Y-sơ-ra-ênkhông vâng lời. A-can, con trai của Cạt-mi, đã lấy đi một số vật dâng hiến. Vì vậy, cơn giận của Chúa bùng cháy chống lại Y-sơ-ra-ên (7:1).

Giô-suê sai thám tử đến thành kế là A-hi. Họ quay lại và báo rằng A-hi chỉ là một miếng bánh. Hai đến ba nghìn người có thể chiếm được. Họ lầm, người A-hi đã đánh đuổi ba ngàn người I-sơ-ra-ên. tại vì sự bất tuân của A-can. Sau khi A-can và gia đình ông bị ném đá, Y-sơ-ra-ênchiếm A-hi. Sự vâng lời của một người chứng tỏ người ấy có đức tin.

Trước khi dân Y-sơ-ra-ên vào Đất Hứa, Đức Chúa Trời đã cẩn thận cho họ biết ý muốn của Ngài: “Ngươi chớ lập giao ước với chúng hoặc với các thần của chúng…Ngươi sẽ không lập giao ước với các dân trong xứ, kẻo khi chúng thờ cúng các thần của chúng và dâng của tế lễ cho các thần của chúng, chúng sẽ mời ngươi, rồi ngươi sẽ ăn của cúng ấy.” (Xuất Ê-díp-tô Ký 23:32; 34:15).

Nhưng sau khi Giô-suê qua đời và dân không có vua, họ lập giao ước với dân trong xứ và không phá bỏ bàn thờ của họ. Vì thế dân Ca-na-an trở nên như gai bên cạnh họ, và các thần tượng của họ là bẫy cho họ (Các Quan Xét 2:2). Trong thời các Quan Xét, họ tiếp tục cứng lòng và tiếp tục phạm tội chống lại Đức Chúa Trời. Cuối cùng, Ngài phó họ vào tay kẻ thù và kẻ thù bắt bớ họ. Họ tiếp tục phạm tội, và cuối cùng, vào khoảng năm 722 trước Công nguyên. Sa-ma-ri, thủ đô, đã bị người A-si-ri chiếm dưới thời Sanh-ma-nê-se V, và ông đã lưu đày dân Y-sơ-ra-ênđến A-si-ri.

Và vào năm 586 trước Công nguyên, người dân Giu-đa ở Vương quốc miền Nam bị Nê-bu-cát-nết-sa II của Ba-by-lôn bắt làm tù binh.

Khi Môi-se dẫn dân Y-sơ-ra-ênra khỏi Ai Cập, bố vợ ông đưa vợ con ông đến gặp ông. Khi thấy Môi-se một mình xét xử người dân, Giê-trô đề nghị con rể chọn những người có tài trong toàn dân—những người kính sợ Đức Chúa Trời, những người đáng tin cậy, ghét sự gian dối và bổ nhiệm họ làm quan chức cho hàng ngàn, hàng trăm người, năm mươi và hàng chục người (Xuất Ê-díp-tô Ký 18:21).

Người lãnh đạo phải ‘kính sợ Chúa’. Tân Ước liệt kê các phẩm chất của các chấp sự và giám mục: “không chỗ trách được, chung thủy với vợ, tiết độ, tự chủ, đáng kính, hiếu khách, có khả năng dạy dỗ, không nghiện rượu, không bạo lực nhưng hiền lành, không gây gổ, không tham tiền. Người ấy phải khéo quản trị gia đình mình và lo cho con cái vâng lời mình, và phải làm điều đó một cách đáng kính trọng” (1 Ti-mô-thê 3:2-4).

Điều răn mà Đức Chúa Trời ban cho dân Ngài trong Cựu Ước vẫn còn phù hợp trong thời hiện đại. Chúa Giê-xu dạy: “Ai yêu kính Ta sẽ vâng giữ lời Ta; Cha Ta sẽ yêu thương người ấy; Chúng Ta sẽ đến với người ấy, và Chúng Ta sẽ ở với người ấy.” (Giăng 14:23).

Tân Ước khẳng định rằng bất cứ ai tin vào Chúa Giê-xu đều có sự sống đời đời. Vì vậy, khi một người tin vào Đức Chúa Trời, người ấy sẽ giữ lời Ngài. Chắc chắn chúng ta cần xem quả để biết cây, để biết việc họ làm có đúng với lời họ nói hay không. Trong sách Truyền đạo, nhà truyền đạo chia sẻ kinh nghiệm sống của mình. Ông khẳng định: Cuộc đời không đáng sống (Chương 1 và 2), cuộc sống đơn điệu (Chương 3:1-5:9), của cải là vô ích (Chương 5:10-6:12), trí tuệ là vô ích (Chương 7: 1-8:18), cái chết là điều chắc chắn (Chương 9:1-10:20). Để kết luận,

người truyền đạo gợi ý: Hãy sống bởi đức tin (11:1-6), hãy tận hưởng cuộc sống ngay bây giờ (11:7-12:8) hãy chuẩn bị cho ngày phán xét (12:9-14). (Giải kinh Warren W. Wiersbe)

Thế giới quan của Truyền đạo vừa bi quan vừa theo chủ nghĩa khoái lạc. Tuy nhiên, kết luận của cuốn sách rất đáng chú ý: “Lời kết cho mọi điều chúng ta đã nghe nói ở trên: Hãy kính sợ Ðức Chúa Trời và vâng giữ các điều răn Ngài; đó là trọn phận sự của mỗi người, vì Ðức Chúa Trời sẽ đem mọi sự ra để phán xét, luôn cả các việc bí mật, bất kể tốt hay xấu. (12:13-14).

Bí quyết thứ hai để được mạnh mẽ là sống trong sự hiện diện của Đấng Toàn Năng.

MS Huỳnh Ngọc Ẩn

Hướng Đi Ministries Hướng Đi Ministries
9/10 1521 bình chọn