Thứ Sáu , 9 Tháng Mười Hai 2022
Home / Tổng hợp / Thu Vàng

Thu Vàng

Ai đã vẽ mùa thu mà đẹp vậy?

Chỉ có Ngài thôi, Ngài là Thiên Chúa

Thu sắp đi mà lòng còn bỡ ngỡ

Bao giờ thấy được mùa thu xứ xa? (Lạc linh Sa)

Ai đã vẽ mùa thu? Lạc Linh Sa đã trả lời… và mơ ước: Bao giờ thấy được mùa thu xứ xa?

Có lẽ vì đó là mùa mùa thu đặc biệt – thu Vancouver của Canada với kỷ niệm về ngày trao giải cuộc thi sáng tác truyện ngắn VIẾT CHO NIỀM TIN.

Có ai về Vancouver mùa này,

cho tôi gởi một message:

Về nhé em thu vàng lá cỗi

Cội cây già chưa phủ bóng hoang sơ

Đi bên em giữa trời thu Vancouver

Nhớ Sài Gòn mưa rồi chợt nắng…..

Nếu biết mùa thu đẹp thế này

Ta về mơ thấy lá thu bay

Ngoài kia tuyết sẽ rơi đầy ngõ

Đông sắp đến rồi nhớ thu xa

Lạc Linh Sa thu vàng bỡ ngỡ

Ngọc Vui rồi cũng lỡ hẹn chuyến đi xa

Lá vẫn rơi và mưa vẫn bay

Thôi chờ nữa thêm một mùa lá rụng

Có ai về Vancouver

nhặt giùm ta

Một chiếc lá vàng bên cửa sổ

Làm bằng chứng cho thu vàng xứ lạ

Chiều Sài Gòn mưa muộn lối ai qua.

(Tường Vi)

Có một trùng hợp là tại tiểu bang Wasington cũng có một thành phố tên là Vancouver nằm bên cạnh giòng sông Columbia. Hãy xem một sắc thu của Vancouver Hoa Kỳ:

Còn Lạc Linh Sa tự bạch thế này:

Chưa bao giờ thấy mùa thu xứ lạ

Có lá cây nhuộm đầy màu sắc

Có gió hiu hiu đong đầy môi mắt

Một mùa thu vẫn đầy lá trên cây. (Lạc linh Sa)

Mùa thu của Linh Sa có: gió hiu hiu đong đầy môi mắt, bức tranh này thật đẹp cho những ai yêu mến “gió mùa thu mẹ ru con ngủ…”

Và đây là mơ ước của Quả táo xanh.

Tôi ước mình là con chim bé nhỏ

Bay nghiêng ngả lạc lối Vancouver

Thu chuyển mình theo cái lạnh khe khẽ

Lá động đậy nửa lục nửa vàng hoe.

Ẩn mình kiêu sa chờ bỡ ngỡ

Thổn thức âm thầm lặng lẽ thơ

Mùa thu sắp về trên xứ lạ

Khắc khoải mơ mộng, ước thu xa.

Truyện mình viết ngày xưa ai có đọc?

Tôi viết bằng bút lệ thấm máu tim

Bao tháng năm ấp ủ cõi im lìm

Mộng chan chứa nỗi buồn thu trống vắng.

Lá phong ơi chưa một lần được thấy

Mà sao đã đỏ đến nhường kia

Đỏ như đốt cháy màu hi vọng

Cháy hết đam mê mộng tình đời.

Rồi bỗng nhiên hương thu ngập nồng nàn

Hiện ra trước mắt dạ bàng hoàng

Bay nghiêng ngả trong lòng thu vui sướng

Giật mình tỉnh giấc chợt mộng tan…

Đoạn kết có hơi buồn một chút – không sao đó là một cảm xúc rất thật của chàng trai trẻ đang tìm kiếm một bóng hồng theo sau:

Từ giã thu mơ, mưa trở lại

Sài Gòn lạnh buốt cõi lòng thơ

Tha thẩn bước trong đêm về trống trải (cô đơn thì làm thơ càng hay đó!)

Lòng ngậm ngùi lại nghĩ chuyện viết văn…(viết văn buồn lắm sao!) Mùa thu muộn ở Vancouver năm nay, rồi sẽ nhanh chóng chuyển sang đông với cái lạnh của trời tây mà nhiều người trong chúng ta ao ước một lần nếm trải!

Kim Tranh đã thấy xa hơn:

một làn nắng ấm.

Sương lành lạnh mơ màng trong bóng tối

Chúc thiên nhiên một giấc ngủ an lành

Hỡi ngày mai mây trắng giữa trời xanh

Xin dừng lại cho ta làn nắng ấm (Kim Tranh)

Còn với Thi Thiên, nàng thơ yêu mến mùa thu đến nỗi nghĩ rằng đời mình là một chiếc lá thu bay. Wow! Bay đi sớm thế nữ thi sĩ – có vẻ giống như một lời trăn trối của người sắp đi xa (hy vọng cảm nhận này sai):

Đời con như chiếc lá thu

Vàng trong ngời sáng, huy hoàng rực rỡ

Thu sang khoác áo Người về

Nương náu hồn an bình (Thi Thiên)

Mùa thu Vancouver đẹp vì nơi đó sẽ hội tụ những tài năng của Chúa Jesus Christ. Trần Nguyên Đán, tác giả của “AI ĐÃ VẼ MÙA THU” bôn ba xuôi ngược vạn nẻo đường từ Mỹ sang Nga, về Việt Nam, qua Cambodia rồi còn nơi đâu nữa.. cũng vội vả bay về Vancouver để chiêm ngưỡng mùa thu Canada.

Tường Vi gởi lời chúc mừng nhà thiết kế VIẾT CHO NIỀM TIN: Chúc mừng anh đã về nhà

Ngoài kia BÃO lặng BIỂN bình yên thôi

Hôm qua còn ở Sài Gòn

Cùng nhen ngọn lửa vui cùng anh em

Về đây bánh tráng mắm nêm

Bên kia xứ ấy có như bên này

Bây giờ anh sẽ lao nhanh

(như) ngựa phi nước rút cho ngày Vancouver

Cuối thu vàng đỏ đợi chờ

đông về se lạnh nhớ gì Việt Nam

Đã mang lấy nghiệp vào thân

Thì thôi cứ chạy kịp giờ chuyến bay

Đại bàng tung cánh trời cao

Đưa anh đi mãi đến mùa thu sau

Sài Gòn hai tiếng thân thương

Năm ba mình sẽ ở ngay nơi này….

Vâng mùa thu năm thứ ba – sẽ là cuối mùa mưa ở Sài Gòn như kế hoạch. Lúc đó Lạc Linh Sa sẽ edit lại câu thơ:

Chẳng ai nhắc nên mùa mưa buồn quá.

Thành phố này có hai mùa rất lạ

Một mùa nắng và một mùa nắng hơn

Chẳng ai nhắc nên mùa mưa buồn quá

Mưa lặng im, mắt vương nét dỗi hờn. (Lạc Linh Sa)

Dỗi hờn vì Sài Gòn sáng nắng chiều mưa như một cô gái dậy thì. Ai mà biết được.

Tản mạn mùa thu…viết bao nhiêu cho đủ? Thơ bao nhiêu thì vừa?

🙂
Và hôm nay (năm 2022) tôi ở đây giữa trời thu Oregon:

Oregon mùa thu về
tôi đã đến

Nào viết tiếp đi các bạn…Hãy xem đây là một bài điểm thơ trong gia đình và “bình loạn” cho vui. Có đụng chạm ai xin thứ lỗi vì ngòi bút vốn vô tình….

tường vi

Hướng Đi Ministries Hướng Đi Ministries
9/10 1521 bình chọn