Thứ Năm , 18 Tháng Tám 2022
Home / MỖI TUẦN MỘT SỨ ĐIỆP / Phẩm Chất Của Người Lãnh Đạo Cơ Đốc

Phẩm Chất Của Người Lãnh Đạo Cơ Đốc

NHỮNG PHẨM CHẤT CỦA NGƯỜI LÃNH ĐẠO TRONG HỘI THÁNH

Bạn có khao khát được lãnh đạo dân sự của Đức Chúa Trời không? Làm thế nào để một người đủ tiêu chuẩn? Mặc dù có đủ điều kiện để trở thành trưởng lão hoặc chấp sự (1 Ti-mô-thê 3; Tít 1), nhưng có những phẩm chất cần thiết cho người lãnh đạo Cơ đốc mà những ai được kêu gọi cho vị trí này đều phải khao khát.

Môi-se là một ví dụ về một nhà lãnh đạo tài năng. Ông đã từng cầu nguyện cho tuyển dân Israel khi họ phạm tội, “xin Chúa tha tội cho họ! Bằng không, hãy xóa tên tôi khỏi sách Ngài đã chép đi” (Xuất Ê-díp-tô Ký 32:32).

Bạn có bao giờ cầu nguyện: “Lạy Cha, nếu hội chúng Cha giao cho con quản nhiệm bị lầm lạc, xin tha tội cho họ, bằng không xin hãy cho con xuống địa ngục” không? Điều gì  khiến Môi-se đưa ra một tuyên bố nguy hiểm và hấp tấp như vậy? Đó có phải là một cơn giận dữ nóng nảy? Đó có phải là sự bồng bột của người lãnh đạo còn non nớt không?  Không! Tình yêu của Môi-se dành cho những người mà ông dẫn dắt lớn đến mức ông sẵn sàng chết vì họ.

Phao-lô cũng có một tình yêu tương tự đối với những người mà ông dẫn dắt. Ông làm chứng, “Trong Chúa Cứu Thế tôi nói thật, tôi không nói dối, lương tâm tôi làm chứng cho tôi trong Đức Thánh Linh rằng lòng tôi rất buồn rầu và đau đớn triền miên. Vì tôi đã từng ước nguyện chính mình chịu dứt bỏ khỏi Chúa Cứu Thế thay cho anh chị em tôi, bà con tôi về phần xác, tức là người Do Thái…” (Rô-ma 9:1-4).

Để trở thành một nhà lãnh đạo, bạn phải biết yêu thương người khác

Tình yêu thương là tất cả và cuối cùng của đời sống Cơ đốc. Tình yêu là điều khiến chúng ta giống Chúa Giê-su Christ. Mô tả cô đọng nhất của Kinh Thánh về Đức Chúa Trời, đó là “Đức Chúa Trời là tình yêu thương” (1 Giăng 4:16). Đức Chúa Trời là Cha đã dạy chúng ta yêu thương bằng cách sai Con của Ngài đến thế gian chết vì chúng ta. “Chúng ta yêu, vì Chúa đã yêu chúng ta trước” (1 Giăng 4:19), và Đức Chúa Con dạy chúng ta yêu bằng cách hiến mạng sống của Ngài, và truyền lệnh cho chúng ta yêu thương nhau (Giăng 13:34-35). Đức Thánh Linh dạy chúng ta yêu nhau bằng cách tuôn đổ tình yêu thương của Đức Chúa Trời trong lòng chúng ta (Rô-ma 5:5).

Tình yêu thương là chủ đề quan trọng nhất thể hiện trong 31 102 câu Kinh Thánh. Nếu một người phải viết một bản tóm tắt cho Kinh Thánh, thì người đó không thể làm gì tốt hơn là chọn phần Kinh văn này, “Ngươi hãy hết lòng, hết linh hồn, hết ý mà yêu mến Chúa, là Đức Chúa Trời ngươi. Ấy là điều răn thứ nhứt và lớn hơn hết.  Còn điều răn thứ hai đây, cũng như vậy: Ngươi hãy yêu kẻ lân cận như mình. Hết thảy luật pháp và lời tiên tri đều bởi hai điều răn đó mà ra ” (Ma-thi-ơ 22:37-40). Từ quan trọng nhất trong Kinh Thánh là  TÌNH YÊU THƯƠNG.  “Yêu Chúa và người lân cận của bạn” là bản tóm tắt của mọi mệnh lệnh được tìm thấy trong Kinh Thánh. Nó là nền tảng của Cơ đốc giáo.

Chúng ta được truyền bảo phải theo đuổi tình yêu thương (1 Cô-rinh-tô 14: 1), mặc lấy tình yêu thương (Cô-lô-se 3:14), gia tăng và tràn đầy yêu thương (1 Tê-sa-lô-ni-ca 3:12; xem Phi-líp 1: 9), chân thành trong tình yêu thương (2 Cô-rinh-tô 8:8), hợp nhất trong tình yêu thương (Phi-líp 2: 2), nhiệt thành trong tình yêu thương (1 Phi-e-rơ 4: 8) và khích lệ nhau trong tình yêu thương (Hê-bơ-rơ 10:24). Mọi điều Cơ đốc nhân làm phải được thực hiện trong tình yêu thương (1 Cô-rinh-tô 16:14). Càng trưởng thành, chúng ta càng kính mến Chúa và yêu thương tha nhân nhiều hơn. Các nhà lãnh đạo phải nêu gương nổi bật về tình yêu thương trong bất kỳ hội thánh nào.

Làm thế nào để một nhà lãnh đạo yêu thương? Ông ấy luôn làm những gì vì lợi ích vĩnh cửu của những linh hồn mà ông được Chúa giao phó để chăn dắt họ.

Để trở thành một nhà lãnh đạo, bạn phải là người phục vụ

Một nhà lãnh đạo yêu thương hỗ trợ những người gặp khó khăn. Giúp đỡ những người khốn khó là một phần trong các mục vụ của Cơ đốc nhân, và những người lãnh đạo nên làm gương cho hội thánh về mục vụ này. Phao-lô đã quyên góp tiền để giúp các thánh đồ nghèo ở Giê-ru-sa-lem (Rô-ma 15:26). Ê-tiên là một trong những người đã giúp đỡ những góa phụ bị bỏ rơi (Công vụ 6). Đạo Chúa phải luôn để mắt và có tấm lòng rộng mở đối với những người mồ côi  và những người góa bụa trong cơn hoạn nạn của họ (Gia-cơ 1:27).  Sách Ma-thi-ơ chương 25 cho chúng ta biết rằng khi chúng ta giúp đỡ người khó khăn là chúng ta đang giúp Chúa Giê-su.

Để trở thành một nhà lãnh đạo, bạn phải chống lại các sai lầm

Những người rao giảng Lời Chúa, và tất cả các Cơ đốc nhân, phải chống lại những người thỏa hiệp với văn hóa thế giới hoặc bất cứ ai thay đổi lẽ thật của Đức Chúa Trời. Giu-đe nhấn mạnh,  “Hỡi kẻ rất yêu dấu, vì tôi đã ân cần viết cho anh em về sự cứu rỗi chung của chúng ta, tôi tưởng phải làm điều đó, để khuyên anh em vì đạo mà tranh chiến, là đạo đã truyền cho các thánh một lần đủ rồi” (Giu-đe 1:3; xem Ga-la-ti 1:6-10; Phi-líp 1:17). Đức Chúa Trời đã ban Lời Ngài như một kho tàng vô giá cho chúng ta (2 Cô-rinh-tô 4:7); Kinh Thánh phải được truyền đạt lại cho thế hệ sau, đặc biệt là cho những người trung thành. Phao-lô truyền bảo người học trò của ông, “Những điều con đã nghe nơi ta ở trước mặt nhiều người chứng, hãy giao phó cho mấy người trung thành, cũng có tài dạy dỗ kẻ khác” (2 Ti-mô-thê 2:2; cũng đọc Khải Huyền 22:18-19).

Để trở thành một nhà lãnh đạo, bạn phải tìm kiếm, giành lại, phục hồi những con chiên lạc lối

Một nhà lãnh đạo yêu thương thu phục những người lạc lối. Những con chiên đi lang thang,  chúng phải được tìm kiếm và đưa về nơi an toàn (Lu-ca 15:3-7). Khi phục hồi được một anh em lầm lạc, thì đó là cứu người đó thoát khỏi sự chết đời đời. Gia-cơ viết: “Hỡi anh em, trong vòng anh em nếu có ai lầm lạc cách xa lẽ thật mà có người khác làm cho nó trở lại, thì phải biết rằng kẻ làm cho người có tội trở lại, bỏ đường lầm lạc, ấy là cứu linh hồn người khỏi sự chết và che đậy vô số tội lỗi” (Gia-cơ 5:19-20). Một người có thể bị tổn thương vì nhiều lý do, khi ấy họ cần được chữa lành bằng tình yêu thương. Sa-lô-môn giải thích, “Một anh em bị mếch lòng lấy làm khó được lòng lại hơn là chiếm thủ cái thành kiên cố” (Châm-ngôn 18:19; xem Công vụ 15:39). Nhưng điều này có thể được thực hiện bằng tình yêu và dâng vinh hiển về cho Chúa.

Hãy xem xét các ví dụ về  Ê-sau và Gia-cốp (Sáng-thế Ký 27:41; 33: 4). Hai người này đã làm hòa lại với nhau sau những tổn thương. Giô-sép đã bày tỏ sự tha thứ cho các anh em của ông (Sáng-thế Ký 37; 45:15). Trong Tân Ước, thuật sĩ Si-môn đã sai lạc, nhưng ông đã xin các sứ đồ cầu nguyện cho. Kinh Thánh ghi lại câu chuyện này. Phi-e-rơ quở trách Si-môn: “Vậy, hãy ăn năn điều ác mình, và cầu nguyện Chúa, hầu cho ý tưởng của lòng ngươi đó họa may được tha cho. Vì ta thấy ngươi đương ở trong mật đắng và trong xiềng tội ác. Si-môn trả lời rằng: Xin chính mình các ông hãy cầu nguyện Chúa cho tôi, hầu cho tôi chẳng mắc phải điều ông nói đó” (Công 8:22-24).

Trong nhiều cộng đồng Cơ đốc, số lương các thành viên không hoạt động nhiều hơn những người làm việc. Phòng nhóm đầy người, nhưng họ ngồi mãi ở trong các băng ghế và thụ động. Những người trưởng thành thuộc linh biết giá trị của những anh chị em này và dành thời gian để tác động đến họ. Các trưởng lão có trách nhiệm, họ cố gắng xây dựng mối quan hệ. Họ ân cần cung cấp dịch vụ  nếu có một ai đó chết. Họ dành thời gian đến thăm khi có người phải nhập viện. Họ có những lời mời riêng các thành viên thụ động này đến các bữa ăn tại nhà của mình để trò chuyện, tạo mối dây liên kết và rồi từ đó khích lệ những người này đứng lên vì phúc âm.

Để trở thành một nhà lãnh đạo, bạn phải là người chỉ đường

Một nhà lãnh đạo yêu thương dạy những người lạc lối trong tội lỗi. Nếu điều yêu thương nhất mà người ta có thể làm là cứu một linh hồn khỏi cái chết, thì có lẽ điều đáng ghét nhất mà người ta có thể làm là bỏ mặc một người đã mất. Tiếp cận những người lạc mất  là công việc quan trọng nhất mà một nhà lãnh đạo có thể làm. Người lãnh đạo của Đức Chúa Trời không nên tạo dáng  để có vẻ ngoài ưa nhìn, để giữ thể diện, gây ấn tượng,  đạt được ảnh hưởng,  kiếm tiền, để thúc đẩy quan điểm chính trị hoặc giải trí. Người lãnh đạo phải theo gương Chúa Giê-su. Chúa muốn cứu các linh hồn, chỉ bảo họ con đường phải đi  (Ma-thi-ơ 16:26; Lu-ca 19:10). E. Stanley Jones kể về một nhà truyền giáo bị lạc trong rừng. Cuối cùng ông cũng tìm thấy một ngôi làng nhỏ và hỏi một người bản địa liệu người này có thể dẫn ông ra khỏi rừng rậm không.

Người bản xứ nói: “Tôi có thể chỉ đường cho bạn”.

Trong nhiều giờ, họ đã  đi  qua những bụi rậm trong một khu rừng nguyên sinh không được đánh dấu. Bắt đầu lo lắng, nhà truyền giáo nói, “Bạn có chắc đây là con đường không? Con đường ở đâu?”

Anh chàng thổ dân nói: “Ở nơi này không có con đường. Tôi là con đường.”

Chúng ta là người giới thiệu con đường dẫn đến sự cứu rỗi, bởi vì chúng ta dẫn mọi người đến cho Đấng duy nhất có thể cứu họ là Chúa Giê-su. “Đức Chúa Giê-su đáp rằng: Ta là đường đi, lẽ thật, và sự sống; chẳng bởi ta thì không ai được đến cùng Cha” (Giăng 14:6).

Một người khách hỏi một quý ông khiêm tốn bên ngoài một khách sạn ở một thị trấn nhỏ, “Đây có phải là khách sạn tốt nhất trong thị trấn không?” Câu trả lời là: “Đó là một trong những khách sạn tốt nhất ở đây.” Mỗi đầy tớ Đấng Christ có thể tự nói với chính mình, “Cơ hội duy nhất mà những người này có thể nghe được phúc âm cứu rỗi linh hồn ngày hôm nay là nhờ tôi. Đây có thể là cơ hội cuối cùng của người đó.”  Vì vậy hãy làm tốt nhất công việc của bạn.

Trong tất cả sự thiếu hụt trên thế giới thì sự thiếu hụt tình yêu là lớn nhất. Trong tất cả các nhu cầu của hội thánh địa phương, thì tình yêu thương được hiểu và thực hành đúng cách – là nhu cầu lớn nhất của chúng ta. Những gì hội thánh cần thể hiện bây giờ là tình yêu thương tha nhân.

Khát vọng trở thành người lãnh đạo phải được nuôi dưỡng bằng tình yêu thương.

admin

Hướng Đi Ministries Hướng Đi Ministries
9/10 1521 bình chọn