Thứ Năm , 18 Tháng Tám 2022
Home / Trang Chủ / Cơ Đốc Giáo Mạ Vàng

Cơ Đốc Giáo Mạ Vàng

CƠ ĐỐC GIÁO MẠ VÀNG    

Chúng ta đang sống trong thời đại hàng giả được sản xuất tràn lan. Các nhà kim hoàn đã làm ra được vàng và kim cương giả trông giống như thật.

Cơ đốc giáo đã không thoát khỏi những ảnh hưởng của thời đại giả tạo. Luật vàng trong Ma-thi-ơ 7:12, “hễ điều chi mà các ngươi muốn người ta làm cho mình, thì cũng hãy làm điều đó cho họ, vì ấy là luật pháp và lời tiên tri” đã được thay thế bằng quy tắc dát vàng: “Đừng làm điều mà mình không muốn làm cho người khác.”
Cơ đốc giáo mạ vàng là một tôn giáo chỉ có hình thức bên ngoài, nhưng không có sự sống Đấng Christ ở bên trong.
Cơ đốc nhân mạ/dát vàng là tín nhân hữu danh vô thực – đi theo hình thức của một tôn giáo nhưng không áp dụng  hay thực hành nếp sống đạo Cơ đốc.

Một Cơ đốc nhân dát vàng là theo một tôn giáo nhưng không thực hành nếp sống Cơ đốc.

Trong dụ ngôn Người Sa-ma-ri nhân lành (Lu-ca 10: 25-37), vị tư tế đi qua và bỏ đi luôn. Còn người Lê-vi sống theo quy tắc dát vàng. Họ là những  chức sắc tôn giáo, nhưng hành động của họ cho thấy họ không chính trực đi theo Lời Chúa. Họ không gây ra đau khổ cho người bị cướp, nhưng họ cũng không đến giúp đỡ anh ta. Họ không làm tổn thương và cũng không giúp gì cho anh ta.

Nhiều người sẽ bị hư mất, không phải vì những gì họ làm, mà vì những gì họ không làm. Nhiều người tin rằng nếu họ không phạm tội giết người, ngoại tình, trộm cắp và nói dối, họ sẽ được cứu. Họ đã nhầm. Một người phải được Chúa kể là công bình để được cứu. Chúng ta đọc Ma-thi-ơ 13:43, “Khi ấy, những người công bình sẽ chói rạng như mặt trời trong nước của Cha mình.” Để được xem là công bình, một người phải được Đức Chúa Trời xưng là công bình thông qua hành động tiếp nhận Đấng Christ. Phao-lô giải thích: “Được ở trong Ngài, được sự công bình, không phải công bình của tôi bởi luật pháp mà đến, bèn là bởi tin đến Đấng Christ mà được, tức là công bình đến bởi Đức Chúa Trời và đã lập lên trên đức tin” (Phi-líp 3:9). Vị sứ đồ nói thêm chúng ta phải: “mặc lấy người mới, tức là người đã được dựng nên giống như Đức Chúa Trời, trong sự công bình và sự thánh sạch của lẽ thật” (Ê-phê-sô 4:24). Nơi duy nhất mà một người được coi là công bình là ở trong Đấng Christ (Rô-ma 8:1), và một người được ở trong Đấng Christ bởi đức tin (Ga-la-ti 3: 26-27). Sau đó, người ấy phải có sự sẵn sàng cho các việc lành (Tít 2:14), và “có lòng sốt sắng, và ăn năn” (Khải huyền 3:19).

Tuy nhiên, có thể là người theo đạo Tin Lành mà vẫn không công bình, vì sự công bình bao gồm việc làm những điều đúng đắn (Công vụ 10:35; Thi thiên 19: 8; 33: 4). Chúng ta không thể được cứu nếu không làm theo lời Kinh Thánh (2 Tê-sa-lô-ni-ca 1: 8; 1 Phi-e-rơ 4:17), cũng như không thể tiếp tục được cứu mà không làm bất cứ điều gì cho công việc Chúa (Hê-bơ-rơ 2:3).

Một Cơ đốc nhân mạ vàng là vô hại nhưng không có ích.

Người  bị cướp sẽ chết vì sự bỏ mặc của những người đi ngang qua cũng như vì sự ngược đãi của những tên cướp. Anh ta sẽ chết vì họ không muốn giúp đỡ anh. Có thể họ đang rất vội vàng hoặc gia đình của họ đang mong đợi họ về nhà sớm. Họ có thể đã bào chữa cho mình bằng cách nói, “Tôi không phải là bác sĩ, tôi không thể làm gì được.”

Nhiều người trong cộng đồng Cơ đốc giống như thầy tế lễ và người Lê-vi trong câu chuyện. Họ chuyển qua những công việc tốt khác mà họ tuân giữ. Họ không quan tâm đến người bị nạn, nhưng họ để người bị nạn chết vì thiếu sự giúp đỡ. Hãy áp dụng nguyên lý này cho hôm nay: nhiều người đang bị thương tích xung quanh chúng ta. Chúng ta có thể không gây ra đau khổ cho họ, nhưng chúng ta phải giúp họ (Ga-la-ti 6:10; Gia-cơ 1:22, 27).

Người ốm đau đi vào bệnh viện mà không cần thẻ thăm khám. Những người bị hư mất đi đến ngày phán xét mà không có đường trở lui hoặc lời mời tin nhận phúc âm. Nhiều người lầm lỗi ở lại trong tội lỗi mà không có một lời khuyên nhủ. Các buổi đi thăm viếng, các cuộc họp học cách chia sẻ phúc âm, các cuộc họp của hội thánh và các lớp đào tạo môn đồ hóa có ghế trống trong khi các Cơ đốc nhân mạ vàng ngồi trên những chiếc ghế xoay trước Ti-vi và lướt Facebook.

Hãy ghi nhớ trường hợp này. Đức Chúa Trời đã rủa sả thành Mê-rô, “Sứ giả của Đức Giê-hô-va phán: Hãy rủa sả Mê-rô; Hãy rủa sả, rủa sả dân cư của nó! Vì chúng nó không đến tiếp trợ Đức Giê-hô-va” (Các Quan Xét 5:23). Những Cơ đốc nhân mạ vàng quá bận rộn, hoặc quá keo kiệt, không thể giúp được gì cho công việc của Đức Chúa Trời.

Khi một người không làm nhiệm vụ của mình, Đức Chúa Trời buộc người đó phải chịu trách nhiệm (Gia-cơ 4:17; Ma-thi-ơ 25:18, 30). Ngày phán xét đến, Chúa Giê-su sẽ xem lại quyển sách ghi chép để xem liệu chúng ta có giúp những người đói, khát, trần truồng và tù nhân hay không (Ma-thi-ơ 25:31-46).

Một Cơ đốc nhân mạ vàng thì bên ngoài sạch sẽ nhưng bên trong thì không

Người Pha-ri-si đánh bóng bên ngoài chén và đĩa, nhưng bên trong thì bẩn thỉu. Chúa Giê-su so sánh họ với những ngôi mộ được sơn màu trắng xinh đẹp, nhưng bên trong chỉ là xương  người chết (Ma-thi-ơ 23:25-27).

Đây là hình ảnh của thói đạo đức giả, một căn bệnh của Cơ đốc giáo. Nhiều người theo Cơ đốc giáo chỉ để xoa dịu lương tâm và mang lại cho bản thân sự tôn trọng, nhưng không đủ để đưa họ lên thiên đàng. Chúa Giê-su hỏi những người Pha-ri-si là những kẻ giả hình, “Hỡi loài rắn, dòng dõi rắn lục kia, thế nào mà tránh khỏi sự đoán phạt nơi địa ngục được?” (Ma-thi-ơ 23:33).

Một Cơ đốc nhân mạ vàng đi một dặm chứ không đi hai dặm (Ma-thi-ơ 5:41).

Người theo đạo Tin Lành mạ vàng muốn tuân thủ luật pháp của Đức Chúa Trời ở mức tối thiểu nhất. Anh ấy muốn biết mình phải tham gia bao nhiêu buổi lễ (Hê-bơ-rơ 10:25). Sự kiên nhẫn của anh sớm cạn kiệt với một người anh em yếu đuối (Ga-la-ti 6:1-2). Anh ta có thể đối kháng với định nghĩa về tình yêu thương: “Tình yêu thương hay nhịn nhục; tình yêu thương hay nhân từ; tình yêu thương chẳng ghen tị, chẳng khoe mình, chẳng lên mình kiêu ngạo” (1 Cô-rinh-tô 13:4). Anh ta chiến đấu với cám dỗ một chút, nhưng sau đó thất bại, vì không có sự sống của Đấng Christ ở bên trong. Anh ta nhổ một bụi gai hoặc đuổi một con chim đi, nhưng sau đó anh ta bận rộn ở một nơi khác và hạt giống gieo ra không có kết quả gì (Ma-thi-ơ 13: 4, 7, 19, 22).

Một Cơ đốc nhân mạ vàng “tha thứ” cho người khác nhưng không quên tội của họ.

Những người theo đạo Cơ đốc mạ vàng tha thứ cho người phạm tội, nhưng mối hận thù vẫn hằn sâu trong tim họ. Đức Chúa Trời không quên tội lỗi của chúng ta nếu chúng ta không muốn quên tội lỗi của những người đã ăn năn. Chúa Giê-su dạy: “Vả, nếu các ngươi tha lỗi cho người ta, thì Cha các ngươi ở trên trời cũng sẽ tha thứ các ngươi. Song nếu không tha lỗi cho người ta, thì Cha các ngươi cũng sẽ không tha lỗi cho các ngươi” (Ma-thi-ơ 6:14-15). Chúng ta được dạy phải cầu nguyện: “Hãy tha nợ cho chúng tôi, cũng như chúng tôi tha cho người mắc nợ mình” (Ma-thi-ơ 6:12). Phi-e-rơ đã hào phóng đề nghị tha thứ bảy lần cho người phạm tội, nhưng Chúa Giê-su đã mở rộng nó lên bảy mươi lần bảy (Ma-thi-ơ 18:21-22). Điều này có nghĩa là tha thứ không giới hạn (xem Lu-ca 17:3-4). Chúng ta phải trở nên giống như bản chất của Đức Chúa Trời, Đấng  tha thứ cho tội lỗi của chúng ta, và Ngài không nhớ đến nữa. “Ta sẽ tha sự gian ác chúng nó, và chẳng nhớ tội chúng nó nữa” (Giê-rê-mi 31:34).

Một Cơ đốc nhân dát vàng đến nhà thờ nhưng không thờ phượng Chúa

Có một sự khác biệt ở đây. Một người có thể tham dự mọi buổi lễ ở nhà thờ nhưng không bao giờ thờ phượng Đức Chúa Trời. Tâm trí của người ấy có thể ở nhà, giải quyết một vấn đề trong công việc, lên kế hoạch cho một bữa ăn trưa, suy ngẫm về trò chơi ngày hôm qua, hoặc phê bình bài giảng hay ban hát.

Cơ đốc nhân dát vàng không thực sự đặt tấm lòng của mình vào ca ngợi Chúa, học tập, thông công, cầu nguyện, hoặc dâng hiến. Chúa Giê-su ra lệnh cho chúng ta phải thờ phượng bằng tâm linh (Giăng 4:24). Chúng ta phải học tập có thái độ giống như của Phao-lô, “Tôi mắc nợ cả người Gờ-réc lẫn người dã man, cả người thông thái lẫn người ngu dốt.  Ấy vậy, hễ thuộc về tôi, thì tôi cũng sẵn lòng rao Tin lành cho anh em, là người ở thành Rô-ma” (Rô-ma 1:14-15). Và của Phi-e-rơ, “Ta chẳng có vàng bạc chi hết, song điều ta có thì ta cho ngươi: Nhân danh Đức Chúa Jêsus Christ ở Na-xa-rét, hãy bước đi” (Công vụ 3: 6). Bất cứ điều gì tay chúng ta làm đều phải làm hết sức mình. “Mọi việc tay ngươi làm được, hãy làm hết sức mình” (Truyền đạo 9:10). Chúa xứng đáng cho chúng ta noi dấu chân Ngài hơn là theo một Cơ đốc giáo dát vàng.

admin

Hướng Đi Ministries Hướng Đi Ministries
9/10 1521 bình chọn