Thứ Năm , 7 Tháng Năm 2026
Home / Trang Chủ / Thiết kế của Chúa trong sự sáng tạo

Thiết kế của Chúa trong sự sáng tạo

“Ta không cho phép đàn bà dạy dỗ.”

THIẾT KẾ DÀNH CHO NGƯỜI NỮ (c. 13-14)
Câu 13-14 tạo ra một chuyển tiếp cho một tư tưởng thêm vào quan trọng đối với sự nghiên cứu của chúng ta – thiết kế dành cho người nữ. Chúng ta thấy ở đây sự dạy dỗ của Phao-lô được dựa trên thiết kế của Chúa trong sự sáng tạo và được xác định bởi công việc của ma quỷ.

Được Thiết Lập Trong Sự Sáng Tạo (c. 13)
“Vì A-đam được dựng nên trước nhất, rồi mới tới Ê-va.”
Chúa định người nữ có vai trò thấp hơn trong thứ tự sáng tạo. Ngài tạo ra A-đam trước, sau đó là Ê-va. Trong 1 Cô-rinh-tô 11:8-9 Phao-lô viết: “Bởi chưng không phải đàn ông ra từ đàn bà, bèn là đàn bà ra từ đàn ông; không phải đàn ông vì cớ đàn bà mà được dựng nên, bèn là đàn bà vì cớ đàn ông vậy.” Bà được tạo ra để làm người giúp đỡ của ông (Sáng 2:18). Bà phải theo sự lãnh đạo của ông, sống trong sự chu cấp của ông, tìm được sự an toàn trong sức lực của ông và sự che chở qua lòng can đảm của ông. Xu hướng đi theo sau đã được đặt để trong Ê-va, nhưng vì sự sa ngã dẫn đến xung đột.

bible-600-x-300
Vai trò phụ của nữ giới không phải là vấn đề văn hóa. Điều này không thể được giải thích rằng chỉ là qun điểm riêng của Phao-lô, bởi vì nó dựa vào thứ tự trong sự sáng tạo. A-đam được tạo dựng trước, sau mới đến Ê-va.
Sự dạy dỗ của Phao-lô cũng không phải được thúc đẩy bởi một số tình huống thuộc văn hóa tại Ê-phê-sô và vì thế không thể áp dụng được trong ngày nay, như một số người tranh luận. Ông không chỉ đề cập ở đây về câu chuyện sáng tạo trong Sáng thế ký 2, nhưng cũng dạy lẽ thật tương tự này cho người Cô-rinh-tô (1 Cô 11:8-9).

Được Xác Nhận Bởi Sự Sa Ngã (c. 14)
“Lại không phải A-đam bị dỗ dành, bèn là người đàn bà bị dỗ dành mà sa vào tội lỗi.”
Sáng thế ký 3:1-7 ghi lại câu chuyện bi thảm về những gì đã xảy ra trong vườn Ê-đen khi Ê-va chiếm lấy vai trò dẫn đầu:
“Vả, trong các loài thú đồng mà Giê-hô-va Đức Chúa Trời đã làm nên, có con rắn là giống quỉ quyệt hơn hết. Rắn nói cùng người nữ rằng: Mà chi! Đức Chúa Trời há có phán dặn các ngươi không được phép ăn trái các cây trong vườn sao? Người nữ đáp rằng: Chúng ta được ăn trái các cây trong vườn, song về phần trái của cây mọc giữa vườn, Đức Chúa Trời có phán rằng: Hai ngươi chẳng nên ăn đến và cũng chẳng nên đá-động đến, e khi hai ngươi phải chết chăng. Rắn bèn nói với người nữ rằng: Hai ngươi chẳng chết đâu; nhưng Đức Chúa Trời biết rằng hễ ngày nào hai ngươi ăn trái cây đó, mắt mình mở ra, sẽ như Đức Chúa Trời, biết điều thiện và điều ác. Người nữ thấy trái của cây đó bộ ăn ngon, lại đẹp mắt và quí vì để mở trí khôn, bèn hái ăn, rồi trao cho chồng đứng gần mình, chồng cũng ăn nữa. Đoạn, mắt hai người đều mở ra, biết rằng mình lõa lồ, bèn lấy lá cây vả đóng khố che thân.”
Cả nhân loại sau đó rơi vào sự đồi bại và đoán phạt. Bản chất Ê-va không phù hợp để đảm đương vị trí có trách nhiệm tối cao. Khi bà bước ra khỏi dưới sự che chở và lãnh đạo của A-đam, bà đã bị công kích dữ dội và đã bị đánh ngã. Và dĩ nhiên khi A-đam vi phạm vai trò lãnh đạo của mình và theo sau Ê-va (dù không phải ông là người bị dụ dỗ), sự sai trật về trật tự của Chúa đã chọn. Vậy, sự sa ngã không chỉ đơn thuần đến bởi sự không vâng lời đối với mạng lịnh Chúa mà còn từ việc vi phạm vai trò mà Chúa bổ nhiệm cho cả hai giới.
Nói vậy không phải để nói rằng A-đam ít tội hơn Ê-va, hay bà có nhiều khuyết điểm hơn. Dù ông không bị Sa-tan dụ dỗ như Ê-va, A-đam vẫn chọn không vâng lời Chúa. Vì là đầu trong mối quan hệ của hai người nên ông có trách nhiệm cao nhất. Đó là lý do vì sao Tân Ước quy sự sa ngã là tội của A-đam, không phải của Ê-va (Rô-ma 5:12-21; 1 Cô 15:21-22). Vậy, người nam lãnh đạo là một phần trong thiết kế của Chúa ngay từ ban đầu, và người nam mang lấy trách nhiệm cho sự thành công cũng như thất bại. Kinh nghiệm thất bại thảm hại trong cuộc chạm trán với con rắn xác định sự khôn ngoan của thiết kế đó.

adam-eve-garden-art-lds_1298393_inl
Khi chúng ta nghĩ về sự sa ngã, chúng ta thường nghĩ về nó trong mối liên hệ với A-đam. Rô-ma 5:12-21 nhắc lại liên tục về một người nam (A-đam) là người mang tội lỗi và sự chết vào trong thế gian. A-đam phải gánh trách nhiệm về sự sa ngã, vì ông là đầu của cả nhân loại. Nhưng chúng ta phải nhớ rằng ông không phải là người ngã trước mà là Ê-va. Khi Ê-va ra khỏi sự che chở trong sự lãnh đạo của A-đam và gắng sức để giải quyết với kẻ thù một cách độc lập, thì bà đã bị lừa. Điều đó củng cố lẽ thật rằng Chúa thiết kế phụ nữ với nhu cầu có một người lãnh đạo.
Ê-va đã bày tỏ bà không thể lãnh đạo một cách hiệu quả. Bà đã gặp đối thủ Sa-tan. Từ Hi-lạp được dịch là “bị dụ dỗ” (exapatao) trong câu 14 là một từ ngữ mạnh mẽ. Nó mạnh mẽ hơn từ Hi-lạp thông thường cho “bị dụ dỗ” (apatao). Nó ám chỉ việc bị dụ dỗ cách triệt để. Và vì vậy chúng ta kết luận rằng khi một phụ nữ rời khỏi nơi che chở của người bảo vệ, thì người đó sẽ dễ bị tổn thương theo một mức độ nào đó.
Sự sa ngã không chỉ là kết quả của sự không vâng phục mạng lịnh Chúa mà còn vi phạm vai trò Chúa chỉ định cho hai giới. Ê-va hành động độc lập, và chiếm lấy vai trò lãnh đạo. A-đam vi phạm vai trò của mình bằng cách từ bỏ vai trò lãnh đạo và đi theo sự lãnh đạo của Ê-va. Dầu vậy, cần lưu ý rằng nữ giới không phải nhiều khiếm khuyết hơn nam giới. Cũng như nữ giới cần nam giới, nam giới cũng cần nữ giới. Tất cả chúng ta đều dễ tổn bị thương theo nhiều cách khác nhau.
Chúng ta khẳng định quyền lãnh đạo của nam giới vì nó được thiết lập bởi sự sáng tạo và xác định bởi sự sa ngã. Và không nên có bất cứ con gái nào của Ê-va theo con đường của bà và thâm nhập vào lãnh địa vốn bị cấm của vai trò lãnh đạo đã được định cho người nam.

SỰ GÓP PHẦN CỦA PHỤ NỮ (c. 15)
“Dầu vậy, nếu đàn bà lấy đức hạnh mà bền đỗ trong đức tin, trong sự yêu thương, và trong sự nên thánh, thì sẽ nhân đẻ con mà được cứu rỗi.”
Trong câu 14 chúng ta đọc về việc phụ nữ phạm tội. Ngược lại, câu 15 nói về việc phụ nữ được cứu qua việc sinh con cái. Phao-lô đang nói gì? Tất cả phụ nữ được cứu qua việc sinh con. Nhưng cứu theo cách nào? Câu nói chung chung này nghĩa là gì?
Sự cứu rỗi đang được đề cập không phải là sự cứu rỗi khỏi tội lỗi. Và không có ý nói về Ê-va, vì thì tương lai được dùng ở đây – “sẽ được cứu rỗi”. Hơn nữa, cách dùng đại từ số nhiều “đàn bà” ý nói nhiều hơn một người. Rõ ràng là nói về tất cả phụ nữ.

Sự Cứu Rỗi Của Phụ Nữ Được Định Nghĩa
Từ Hi-lạp được dịch “cứu rỗi” (sozo) có thể chỉ về việc được cứu khỏi một sự việc hơn là tội lỗi. Từ đó cũng có nghĩa là “cứu hộ,” “giữ gìn được an toàn và không bị hại,” “chữa lành,” “giải phóng,” hay “giải cứu khỏi.” Từ này xuất hiện một số lần trong Tân Ước mà không ám chỉ về sự cứu rỗi thuộc linh (Mat. 8:25; 9:21-22; 10:22; 24:22; 27:40, 42, 49; 2 Tim 4:18). Phao-lô rõ ràng không có ý định dạy rằng phụ nữ là được cứu vĩnh viễn khỏi tiền công của tội lỗi qua việc sinh con cái. Điều đó sẽ ngược lại với sự dạy dỗ trong Tân Ước rằng sự cứu rỗi chỉ là bởi ân điển nhờ đức tin mà thôi (Rô-ma 3:19-20). Thì tương lai và cách dùng đại từ số nhiều “đàn bà” cho thấy ông không nói tới Ê-va. Đại từ số nhiều và việc không có mối liên hệ nào với mạch văn còn cho thấy ông không có ý nói đến Ma-ri, mẹ phần xác của Chúa Giê-xu như một số người gợi ý.
Câu này có ý nói rằng qua việc sinh con tất cả phụ nữ được giải cứu khỏi sự kỳ thị của một người nữ trong sự sa ngã. Một người nữ đầu tiên dẫn cả nhân loại vào tội lỗi, nhưng phụ nữ trong những thế hệ tiếp theo làm lợi cho loài người bằng cách bổ sung cho chủng tộc. Họ cũng có cơ hội để dẫn dắt dòng giống mình đến với sự tin kính qua ảnh hưởng của họ trên con cái.

(Còn nữa)

John MacArthur

Translated by Van Pham   

Trả lời

Hướng Đi Ministries Hướng Đi Ministries
9/10 1521 bình chọn