Thứ Năm , 19 Tháng Ba 2026
Home / Tổng hợp / QUẢN GIA BẤT TRUNG

QUẢN GIA BẤT TRUNG

NGƯỜI QUẢN GIA BẤT TRUNG

“Đức Chúa Jêsus lại phán cùng môn đồ rằng: người giàu kia có một quản gia bị cáo với chủ rằng người tiêu phá của chủ. 2 Vậy, chủ đòi người đó mà nói rằng: Ta nghe nói về ngươi nỗi chi? Hãy khai ra việc quản trị của ngươi, vì từ nay ngươi không được cai quản gia tài ta nữa. 3 Người quản gia tự nghĩ rằng: Chủ cách chức ta, ta sẽ làm gì? Làm ruộng thì ta không có sức làm nổi, còn đi ăn mày thì hổ ngươi. 4 Ta biết điều ta sẽ làm, để khi bị cách chức, có kẻ tiếp rước ta về nhà. 5 Người ấy bèn gọi riêng từng người mắc nợ chủ mình đến, và hỏi người thứ nhất rằng: Ngươi mắc nợ chủ ta bao nhiêu? 6 Trả lời rằng: Một trăm thùng dầu. Quản gia nói rằng: Hãy cầm lấy tờ khế, ngồi xuống đó, viết mau: Năm chục. 7 Rồi hỏi người kia rằng: Còn ngươi, mắc bao nhiêu? Trả lời rằng: Một trăm hộc lúa mì. Quản gia rằng: Hãy cầm lấy tờ khế và viết: Tám chục. 8 Chủ bèn khen quản gia bất nghĩa ấy về việc người đã làm khôn khéo như vậy. Vì con đời nầy trong việc thông công với người đồng đời mình thì khôn khéo hơn con sáng láng. 9 Còn ta nói cho các ngươi: Hãy dùng của bất nghĩa mà kết bạn, để khi của ấy hết đi, họ tiếp các ngươi vào nhà đời đời. 10 Ai trung tín trong việc rất nhỏ, cũng trung tín trong việc lớn; ai bất nghĩa trong việc rất nhỏ, cũng bất nghĩa trong việc lớn. 11 Vậy nếu các ngươi không trung tín về của bất nghĩa, có ai đem của thật giao cho các ngươi? 12 Nếu các ngươi không trung tín về của người khác, ai sẽ cho các ngươi được của riêng mình? 13 Không có đầy tớ nào làm tôi hai chủ được; vì sẽ ghét chủ nầy mà yêu chủ kia, hay là hiệp với chủ nầy mà khinh dể chủ kia. Các ngươi không có thể đã làm tôi Đức Chúa Trời, lại làm tôi Ma-môn nữa.”

Dụ ngôn về người quản gia bất trung được tìm thấy trong Lu-ca 16:1–13 . Đoạn Kinh Thánh này có thể được chia thành hai phần: dụ ngôn (các câu 1–8) và phần ứng dụng (các câu 9–13). Lu-ca 16:1 cho biết Chúa Giê-su đang nói với các môn đồ của Ngài, nhưng có gợi ý rằng đối tượng nghe Ngài là sự pha trộn giữa các môn đồ và người Pha-ri-si. Lu-ca 16:14 nói rằng người Pha-ri-si “nghe tất cả những điều đó và chế nhạo Chúa Giê-su”. Chúng ta cũng thấy trong câu 1 rằng Chúa Giê-su “cũng” nói với các môn đồ; từ “cũng” cho thấy dụ ngôn này có liên quan đến ba dụ ngôn trước đó trong Lu-ca 15 và đối tượng nghe Ngài là sự pha trộn giữa các môn đồ và người Pha-ri-si.


Điều quan trọng là phải biết Chúa Giê-su đang nói với ai về dụ ngôn này. Dụ ngôn này nhằm mục đích giáo huấn các môn đồ, nhưng cũng chứa đựng một lời chỉ trích không hề tế nhị đối với người Pha-ri-si, như đã thấy rõ trong Lu-ca 15. Khi Lu-ca giới thiệu dụ ngôn về người quản gia bất công, ông đã bình luận về động cơ của người Pha-ri-si trong Lu-ca 16:14 , và trong câu 15, Chúa chúng ta lên án động cơ của họ. Vậy động cơ của người Pha-ri-si là gì? Họ là những người “yêu tiền bạc” (Lu-ca 16:14), tự biện minh trước mặt người khác, và tôn vinh điều “ghê tởm trước mặt Đức Chúa Trời” (Lu-ca 16:15).

Với bối cảnh đó, chúng ta hãy xem xét dụ ngôn. Đó là một dụ ngôn khá đơn giản, dù có phần không chính thống của Chúa Giê-su. Câu chuyện thì đơn giản, nhưng bối cảnh lại khác thường. Trong hầu hết các dụ ngôn của Chúa Giê-su, nhân vật chính thường đại diện cho Đức Chúa Trời,  hoặc một nhân vật tích cực nào đó. Trong dụ ngôn này, tất cả các nhân vật đều xấu xa—người quản gia và người chủ sở hữu tài sản đều là những nhân vật không mấy tốt đẹp. Điều này cho chúng ta thấy rằng Chúa Giê-su không khuyên chúng ta bắt chước hành vi của các nhân vật mà đang cố gắng giải thích một nguyên tắc lớn hơn.

Dụ ngôn bắt đầu với việc một người giàu có gọi người quản gia của mình đến để thông báo rằng ông ta sẽ sa thải người quản gia vì đã quản lý sai tài sản của chủ. Người quản gia là người quản lý tài sản của người khác. Người quản gia có quyền quản lý tất cả tài sản của chủ và có thể giao dịch kinh doanh nhân danh chủ. Điều này đòi hỏi mức độ tin tưởng cao nhất đối với người quản gia. Bây giờ, có thể điều này chưa rõ ràng ở thời điểm này trong dụ ngôn (nhưng sẽ rõ ràng hơn sau đó), nhưng chủ có lẽ không biết về sự bất trung của người quản gia. Người quản gia bị sa thải vì quản lý sai, chứ không phải vì gian lận. Điều này giải thích tại sao anh ta có thể thực hiện thêm một vài giao dịch trước khi bị sa thải và tại sao anh ta không bị đuổi ra đường hoặc bị xử tử ngay lập tức.

Người quản gia, nhận thấy mình sắp mất việc, đã thực hiện một số giao dịch khôn ngoan sau lưng chủ bằng cách giảm nợ cho một số con nợ của chủ để đổi lấy chỗ ở khi anh ta bị đuổi đi. Khi chủ biết được việc làm gian xảo của người đầy tớ, ông khen ngợi sự khôn ngoan của anh ta.

Trong phần tiếp theo của câu chuyện, Chúa Giê-su bắt đầu bằng cách nói: “Vì con cái thế gian khôn ngoan hơn con cái ánh sáng trong việc đối xử với thế hệ mình” (Lu-ca 16:8). Chúa Giê-su đang so sánh giữa “con cái thế gian” (tức là những người không tin) và “con cái ánh sáng” (những người tin). Những người không tin khôn ngoan hơn trong những việc thuộc về thế gian này so với những người tin về những việc thuộc về thế giới tương lai. Người quản gia bất công, khi biết mình sắp bị đuổi việc, đã tìm cách kiếm tiền nhanh chóng, lừa gạt chủ mình (người rất có thể cũng đang lừa gạt khách hàng), và kết bạn với những người mắc nợ chủ mình—những người này sau đó sẽ có nghĩa vụ chăm sóc anh ta khi anh ta mất việc.

Điều này liên quan gì đến việc những người tin khôn ngoan về đời sống tương lai? Chúng ta hãy xem Lu-ca 16:9 : “Ta nói với các ngươi, hãy dùng của cải bất chính mà kết bạn với nhau, để khi của cải ấy hết, họ sẽ tiếp đón các ngươi vào nơi ở đời đời.”  Chúa Giê-su đang khuyến khích những người theo Ngài hãy rộng lượng với của cải của mình trong đời này để trong đời sau, những người bạn mới của họ sẽ tiếp đón họ vào “nơi ở đời đời”. Điều này tương tự như lời dạy của Chúa Giê-su về sự giàu có trong Bài Giảng Trên Núi, nơi Chúa Giê-su khuyên các môn đồ Ngài hãy tích trữ của cải trên trời (Ma-thi-ơ 6:19-21).

Thuật ngữ “giàu có bất chính (hay thế gian)” dường như khiến người đọc hiểu sai. Nhưng Chúa Giê-su không nói rằng các tín đồ nên kiếm được của cải một cách bất chính rồi lại rộng lượng với nó. “Bất chính” khi nói về của cải có thể đề cập đến: 1) phương tiện để có được của cải; 2) cách thức mà người ta muốn sử dụng của cải; hoặc 3) ảnh hưởng xấu xa mà của cải có thể gây ra, thường dẫn người ta đến những hành vi bất chính. Xét theo cách Chúa Giê-su sử dụng thuật ngữ này, lời giải thích thứ ba có vẻ hợp lý nhất. Của cải không phải là điều xấu xa vốn có, nhưng lòng yêu tiền bạc có thể dẫn đến đủ loại tội lỗi (1 Ti-mô-thê 6:10). Vì vậy, nguyên tắc mà Chúa Giê-su đang cố gắng truyền đạt là nguyên tắc của một người quản lý công chính chứ không phải là một người quản lý bất chính. Người quản lý bất chính coi tài nguyên của chủ mình như một phương tiện để hưởng thụ và thăng tiến cá nhân. Ngược lại, Chúa Giê-su muốn những người theo Ngài trở thành những người quản lý công chính, ngay thẳng. Nếu chúng ta hiểu nguyên tắc rằng mọi thứ chúng ta sở hữu đều là món quà từ Chúa, thì chúng ta nhận ra rằng Chúa là chủ sở hữu của mọi thứ và chúng ta là những người quản lý của Ngài. Vì vậy, chúng ta phải sử dụng nguồn lực của Chủ để thúc đẩy các mục tiêu của Chủ. Trong trường hợp cụ thể này, chúng ta phải rộng lượng với của cải của mình và sử dụng nó vì lợi ích của người khác. Chúa Giê-su tiếp tục giải thích chi tiết hơn trong Lu-ca 16:10-13.


Nguyên tắc được nêu trong câu 9. Nếu một người trung tín trong “việc nhỏ” (tức là của cải “bất chính”), thì người đó cũng sẽ trung tín trong việc lớn. Tương tự, nếu một người bất trung tín trong việc nhỏ, người đó cũng sẽ bất trung tín trong việc lớn. Nếu chúng ta không thể trung tín với của cải trần gian, vốn dĩ không thuộc về chúng ta ngay từ đầu, thì làm sao chúng ta có thể được giao phó “của cải thật”? “Của cải thật” ở đây đề cập đến sự quản lý và trách nhiệm trong vương quốc của Đức Chúa Trời cùng với tất cả những phần thưởng trên trời đi kèm.

Đỉnh điểm của sự áp dụng của Chúa Giê-su là câu Lu-ca 16:13 : “Không đầy tớ nào có thể phục vụ hai chủ, vì hoặc người ấy sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc người ấy sẽ trung thành với chủ này mà khinh bỉ chủ kia. Các ngươi không thể vừa phục vụ Đức Chúa Trời vừa phục vụ tiền bạc” (xem thêm Ma-thi-ơ 6:24 ). Nếu Đức Chúa Trời là Chủ của chúng ta, thì của cải của chúng ta sẽ thuộc quyền sử dụng của Ngài. Nói cách khác, người quản lý trung tín và công chính, có Chủ là Đức Chúa Trời, sẽ sử dụng của cải đó để xây dựng vương quốc của Đức Chúa Trời.

Nguồn: gotquestions.org

Hướng Đi Ministries Hướng Đi Ministries
9/10 1521 bình chọn