Thứ Sáu , 24 Tháng Mười Một 2017
Home / Trang Chủ / Lời chứng của Mục sư Nguyễn Thế Trung

Lời chứng của Mục sư Nguyễn Thế Trung

Nguyễn Thế Trung là con duy nhất trong gia đình bố mẹ làm viên chức Nhà nước. Trung sinh năm 1976, do điều kiện kinh tế khá giả, lại là con một nên được gia đình chiều từ bé. Bố mẹ anh cho anh ăn học tử tế cũng mong sau này con mình thành đạt, nên người nhưng chuyện xảy ra thật bất ngờ.

Những năm 1992, Trung nghe theo lời một số bạn bè xấu, bỏ học và thử chơi heroin. Cứ mỗi khi bạn bè rủ rê, hoặc hứng thú hay chán chường Trung lại tìm đến ma túy. Khi gia đình phát hiện ra, anh đã nghiện được một thời gian dài. Để thỏa mãn cơn nghiện, Trung đã sử dụng mọi mánh khóe lừa lọc để kiếm tiền mua thuốc. Trong đó có cả việc đâm thuê chém mướn, trộm cắp…

Có một việc mà bây giờ mỗi khi nhắc đến anh lại day dứt, ăn năn: “Ngày ấy tôi thường cùng với các con nghiện khác làm một trò bịp gọi là ghi lô đề. Một hôm tôi đánh con 50 nhưng hôm đó đề lại ra 80, thế là tôi dùng thuốc tẩy để bôi và sửa con số lại thành 80. Sau đó đến nhà người ta dùng vũ lực để đòi tiền, biết bao nhiêu lần như vậy và mỗi lần đều đẫm máu…”.

Bao nhiêu đồ đạc, xe cộ trong gia đình Trung đều đem cầm đồ hết, vì thế kinh tế gia đình anh rơi vào cảnh khánh kiệt còn cha mẹ anh ngày càng đau ốm, tiều tụy. Mẹ Trung tâm sự: “Lúc đó tôi đã nghĩ rằng trước sau con mình rồi sẽ chết. Nếu không chết vì sốc thuốc thì cũng chết vì tù tội hoặc vì những ân oán, chém giết giang hồ. Với cha nó lúc ấy, thằng Trung sống cũng như đã chết rồi, cứ mỗi khi nhắc đến nó là ông ấy lại im lặng…”.

Gia đình Trung nhiều lần cho anh lần đi trại cải tạo bắt buộc, hàng trăm lần khóa cửa, xích chân, dùng thuốc cai nghiện nhưng đều thất bại. Trung không nhớ đã biết bao lần anh cai nghiện không thành, cứ cai đi cai lại. Cai nghiện, lại tái nghiện, Trung không thể nào thoát khỏi cái vòng tội lỗi khắc nghiệt ấy. Trung cai nghiện nhiều đến mức những cán bộ ở các Trung tâm cai nghiện tại Hà Nội đều nhớ mặt.

Mẹ Trung khổ sở đi tìm anh. Mỗi lần thấy mẹ, Trung đều nói: “Mẹ về đi, con không về đâu. Lúc nào hết tiền mua thuốc con sẽ về”. Nước mắt bà lại rơi xuống mỗi khi nhìn thằng con trai gày còm vật lộn với chiếc kim tiêm. Cứ nghe có chùa nào linh là bà lại sắm lễ đến vái. Có lẽ chính sự kiên trì và tình yêu bao la của người mẹ là liều thuốc giúp Trung thoát ra khỏi sự u mê của khói thuốc.

Một lần mẹ Trung nghe đến Trung tâm giải cứu người nghiện của Hội thánh Tin Lành Ân Điển ở thị xã Tiền Hải (Thái Bình). Bà thương con nên bàn với chồng rồi thuyết phục Trung đến trung tâm đó xem sao. Không ai có thể ngờ rằng sau hơn mười năm Trung vật vờ trong khói thuốc, đấu đá, vật lộn trong giới giang hồ lại có lúc tỉnh ngộ ra. Cuối năm 2003, Trung theo mẹ về Thái Bình cũng chỉ là để làm vui lòng người mẹ già, anh không tin rằng mình có thể dứt nghiện được. Vì anh đã có vô số lần thử cai, nhưng chưa bao giờ cưỡng lại được sự dẫn dắt của khói thuốc.

Tại trung tâm, anh được những người hướng dẫn giúp đỡ nhiệt tình và được chứng kiến những người cùng cảnh ngộ như mình được giải phóng khỏi ma túy. Sau ngần ấy năm lang bạt trong giang hồ và mê muội trong khói thuốc lần đầu tiên anh được chứng kiến những người đã dứt cơn nghiện chăm sóc, quan tâm đến nhau. Anh bày tỏ: “Người mẹ của tôi là động lực chính để tôi tự cai. Hơn nữa, tình yêu thương ở nơi đây đã giúp tôi thoát khỏi những tháng ngày nghiện ngập, đao búa. Cách đối xử nơi đây khác xa với cách hành xử ngoài giang hồ bặm trợn”.

Có lẽ con người khi tĩnh tâm lại, suy nghĩ về những tháng ngày lầm lỗi đã qua sẽ cảm thấy mình ích kỷ, nhỏ bé, từ đó mà ăn năn, hối cải. Mẹ anh cũng bất ngờ vì tính từ ngày đầu tiên Trung bước vào trung tâm này học tập, rèn luyện khi được trở về không thấy có biểu hiện nghiện lại. Cai nghiện thành công Trung xin ở lại trung tâm để chăm sóc, hướng dẫn những người mới vào trung tâm, quyết định ấy cha mẹ anh cũng ủng hộ.

Anh hứa với cha mẹ mình không bao giờ quay trở lại đời sống xưa nữa. Cũng bởi anh thấu hiểu được sự tàn phá khủng khiếp của ma túy. Trung kể: “Mỗi khi lên cơn nghiện, người tôi vã mồ hôi, toàn thân tôi bủn rủn, người lúc ấy có cảm giác như dòi bò trong xương. Tôi không thở được, miệng thì há hốc, có khi thì nôn oẹ, có lúc hộc cả máu mồm ra. Mỗi khi nghĩ lại tôi lại thấy rùng mình…”.

Giữa năm 2009, một cô gái đem lòng yêu mến Trung, không lâu sau hai người cưới nhau và chị đã sinh cho anh một công chúa đáng yêu. Hiện tại, Trung điều hành hai trung tâm cai nghiện ở Phúc Thọ (Hà Nội). Trung ước mong đem ý nghĩa cuộc sống đến với mọi người, đặc biệt là những người đồng cảnh ngộ.

10 năm nay, một cách trực tiếp hoặc gián tiếp, Trung đã giúp đỡ hơn 100 người nghiện ma túy trở về với cuộc sống bình thường. Hầu hết trong số họ tìm được ý nghĩa thật cho cuộc đời mình, và không ít người sau khi thoát nghiện đã tình nguyện ở lại trung tâm để cùng anh giúp đỡ những người nghiện khác.

Theo Trung, để cắt cơn cho người nghiện không phải là một điều khó, điều đó thì trại cai hoặc những trung tâm cai nghiện nào cũng có thể làm được. Cái mà người cai nghiện cần là ý chí để họ hoàn toàn thoát khỏi “cái chết trắng”. Hơn thế nữa, gia đình phải kề vai, sát cánh cùng họ, để họ có động lực hoàn lương, không tái nghiện.

Sau bao năm tháng vùi dập cuộc đời trong khói thuốc và lang bạt trong giang hồ Trung thấu hiểu được sự tù túng, trôi nổi, bất cần đời của những người nghiện. “Những người nghiện họ luôn lầm tưởng rằng cuộc đời họ không mục đích, họ mộng du trong một thế giới vô định. Ở cái thế giới đó họ cần có một bàn tay nắm lấy họ, yêu thương họ, cho họ những lời khuyên để họ trở về với đời sống thực”, Trung vui vẻ cho biết.

 

Theo An ninh Thủ đô và VnExpress.net

Link tham khảo: http://vnexpress.net/gl/doi-song/cau-chuyen-cuoc-song/2013/01/duong-hoan-luong-cua-cong-tu-ha-thanh/

 

Được biết anh Nguyễn Thế Trung đã có đợt viếng thăm và chia sẻ tại trại tù tại khu vực phía Bắc. Ban biên tập sẽ cố gắng thu thập thông tin và hình ảnh này gởi đến quý độc giả trong thời gian tới.

Main Home

Check Also

tuyet-vong-cuoc-song

TRÙM XÃ HỘI ĐEN HỒNG KÔNG

Nếu như bạn đang than phiền rằng mình “buồn, chán nản cuộc đời quá”, “cảm ...

images (1)

Sự Trông Cậy Trong Lúc Cuối Cùng

Có những chấn động trong tâm hồn của mỗi người rất cần sự thương xót ...

Dr-Richard-Teo-Keng-Siang-Thoughts-of-Life-Wealth-Success-Happiness

NGƯỜI SẮP CHẾT NÓI VỚI NGƯỜI SẼ CHẾT

RICHARD TEO đã nói gì? Sự giàu có thiếu đức tin sẽ thành trống rỗng.  ...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Hướng Đi Ministries Hướng Đi Ministries
9/10 1521 bình chọn